Trưa Ngồi Ở Starbucks

     

     Trốn cái không khí nơi sở làm. Trưa ra ngồi ở Starbucks chỉ để nhâm nhi ly cà phê và nghĩ ngợi mông lung. Chuyện nọ xọ chuyện kia, chuyện gần chuyện xa, chuyện xưa chuyện nay rối mù.

    Mùa hè nơi đâu cũng vậy. Dường như thời khắc chẳng buồn trôi, nó cô đọng nhẩn nha đếm từng phút từng giây. Nắng chang chang ngoài khung cửa kính, vài viên đá chậm rải tan trong đáy ly. Không gian yên ắng đến chỉ nghe mỗi tiếng máy lạnh chạy rầm rì. Trong cái tỉnh mịch đến như vậy thì không những thính giác mà cả khứu giác của ta cũng muốn vùng lên, trồi dậy mạnh mẻ. Ta ngửi được rõ ràng hơn mùi vị chung quanh. Ta còn như ngửi được cả mùi vị của vùng quá khứ xa lắc xa lơ… Chạm tay vào chiếc ly màu nâu sửa mát lạnh, thoang thoảng dậy mùi cà phê trộn lẫn vanilla thơm vừng. Thơm mùi ký ức… Cái ký ức đang tràn đầy, tựa như mũi tên đã được cài đặt trên cánh cung, căng cứng để sẵn sàng lao vào lục lọi vùng kỳ bí nữa mờ nữa tỏ. Nhớ bao tháng năm qua. Nhớ đến những lúc đông vui, những gặp gỡ, chia ly, hạnh phúc, muộn phiền… để rồi chợt hiểu ra rằng những gì ta muốn không phải sẽ là tất cả.

    Khi bạn rời xa gia đình, bạn mới tiếc nhớ những bữa cơm đoàn tụ, dù đó là bữa cơm nghèo. Khi bạn rời xa tuổi thơ, bạn mới quí con diều bay dù chỉ là chiếc diều bằng giấy báo thô sơ. Khi bạn chia tay người bạn yêu mến, bạn sẽ nhớ đến quay quắt cả những thói quen và cái nết xấu của họ. Để cuối cùng là gì? Là bạn tiếc nuối, ray rức vì một chọn lựa. Là khi bạn tìm đến niềm hãnh tiến để rồi tự chôn vùi mình vào hố huyệt đã tự đào nên.

    ….Nhớ một lần tôi gặp lại Phượng, dịp trở về Đà nẵng với toan tính tìm đường ra đi. Hôm tình cờ gặp nhau ngoài phố, Phượng cứ nhắc khi nào có dịp nhớ ghé thăm nhà nàng. Dường như, suốt cả thời còn học chung lớp đến bây giờ, tôi chưa một lần đến chơi nhà Phượng dù biết khá rõ về ngôi nhà của gia đình cô bạn mình. Nhà Phượng nằm khuất sau khu vườn nhỏ, trên con đường đầy bóng cây mà thuờng ngày tôi ngang qua để đến trường. Hôm tôi đến thăm, Phượng như mừng lắm. Vừa mời tôi ly nước, nàng nữa đùa nữa thật cho rằng tôi lẫn thẩn đi lạc đến chớ có bao giờ bỏ thời giờ đến thăm bạn đâu. Cách gợi chuyện của Phượng tự nhiên quá, khoảng cách giữa hai người bạn khi xưa dù không thân lắm giờ lại gần gũi, thân tình. Phượng bao giờ cũng vậy, tính tình quí mến bạn bè, ân cần trong từng câu chuyện ở mỗi lần gặp gỡ.

    Ngồi rất lâu với Phượng trong vườn nhà nàng, kể chuyện nắng mưa thời học trò, chuyện kẻ đi người ở. Câu chuyện thật rôm rả dù chỉ có hai người bạn đã khá lâu không gặp. Ngẩn nhìn Phượng nói, tôi vẫn còn tìm được ở nàng nét tinh nghịch dể thuơng, chút lém lỉnh nơi gương mặt hơi bầu bỉnh của ngày xưa. Tôi nhớ, Phượng thời đó tuy không phải là đẹp nhứt nhì lớp tôi, nhưng cái duyên ngầm, cái tính dể gần gũi cũng làm bao anh chàng phải điêu đứng. Những năm thời trung học, theo như lời Phượng thú nhận, thỉnh thoảng nàng vẫn nhận được vài lá thư “viết cho Phượng” trong hộc bàn. Nhắc lại những kỷ niêm vui đó, Phượng như không giấu được bồi hồi, xúc động. Đôi lúc hơi ngượng ngùng, gương mặt cô bạn tôi đỏ hồng, bẻn lẻn. Tiếng cười của Phượng, của tôi dường như xua đi cái không khí tỉnh mịch nơi góc vườn nhà nàng. Tiếng cười vẫn vang lên, hồn nhiên như tình bạn thời đi học, vọng lại trong vắt như những mối tình chớm lớn, ngượng ngùng thuở cặp đôi nhau trong giờ học, giờ chơi. Mùa hè vẫn chưa hề qua hết, ngập nắng chiều trong vườn nhà Phượng, bóng cây vẫn còn nghiêng nghiêng chờ gió… Nhưng rồi tháng năm đâu mãi nằm im cho ta nắm giữ hoài, đổi thay ngoài đời sống xoay theo chiều mà chẳng bao giờ ta ngờ đến. Thành phố bây giờ buồn đen như buổi tối giờ cúp điện. Mù mịt.

    Chiều sắp hết, tôi từ giã Phượng ra về. Phượng bảo tôi đợi nàng một lát. Nàng vào trong nhà, đem ra chiếc hôp diêm nhỏ. Phượng ngồi sát bên, bảo tôi cầm một chiếc que diêm. Phượng cầm một chiếc que khác, châm lửa, se sẽ đốt que diêm trong tay tôi. Nàng bảo để đoán xem tôi có số đi xa không? Que diêm bừng sáng được nữa đường rồi tắt ngấm, chỉ còn âm ỉ ngầm cháy cho đến hết. Phượng nhìn tôi, nàng đoán số tôi sẽ gian nan, nhưng an ủi rằng dù sao tôi cũng sẽ đến được nơi mình muốn đến. Mặt Phượng trông nghiêm trang, tin tưởng vào điều nàng tiên đoán lắm. Tôi cười bảo, thế nào cũng sẽ có ngày tôi tìm gặp lại Phượng để cho biết tính chính xác của quẻ xăm bằng diêm mà nàng vừa đoán vận mệnh cho tôi. Vậy mà đời tôi trải qua y chang như vậy thật. Như những gì Phượng phán ngày đó. Tôi vượt biên thành công, đến chốn bình an nhưng rồi cuộc đời chẳng suông sẻ gì, cứ sập sình nổi trôi mãi.

    35 năm kể từ lần cuối tôi gặp Phượng, tôi đi xa thật nhưng nàng còn trôi xa hơn cả đoạn đường gian nan tôi đã trải qua. Tôi chẳng còn có cơ hội nào để một lần nữa gặp lại nàng. Phượng mất cũng đã hơn mười năm nơi thành phố cũ, trong ngôi nhà có khu vườn nhìn xa xa là bờ sông Hàn hai mùa mưa nắng. Đến bây giờ tôi vẫn hay nhớ đến que diêm cháy sáng chỉ được nữa đường. Tôi nhớ đến lời của Phượng khi trải qua sống chết rồi đến được bến bờ. Nhớ đến lời Phượng để mỗi khi thất bại, buồn phiền thì tự an ủi mình.

“Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao.”(ND)

    Những ngày lang thang, những đêm trân mình vác sắt, vác gổ trên những tòa nhà xây cất dỡ, ngấn nước mắt tủi thân và hai que diêm trong tay tôi, tay Phượng cháy âm ỉ mãi.

    Tháng hai về lại Đà nẵng. Nhà cậu tôi đường Duy Tân cũ, đối diện khá gần nhà Phượng. Chiều đứng trên cửa sổ bên này nhìn sang bên kia. Nghĩ về Phượng, cặp mắt to đen, hay cười nói, dể thân tình. Hình ảnh Phượng và ngôi nhà nàng vẫn ở đó. Tên đường Duy Tân nay đổi thành Nguyễn chí Thanh (Cái tên mới thoạt nghe sao đã thấy mùi vô sản chi lạ). Hàng cây Phượng hai bên đường nay không còn, vài bóng xà cừ già cổi trơ trụi như ráng làm cảnh còn sót lại. Đường Duy Tân ngang qua nhà Phượng bây giờ sầm uất, khó còn cho trí nhớ tôi hình dung được. Nhưng hình ảnh cô bạn cùng lớp tôi thì vẫn vậy, Phượng dể thương gần gủi lắm.

“Em đi về cầu mưa ướt áo
Đường phượng bay mù không lối vào
Hàng cây lá xanh gần với nhau” (TCS)

    Có lần tình cờ, tôi được đọc một lời bình thật hay trong youtube nói về nhạc của Trịnh công Sơn. Mỗi bản nhạc Trịnh là lời kể về câu chuyện cuộc đời. Suốt chiều dài bài hát của Trịnh dường như chứa đủ cả những giai đoạn trong hành trình mà đời người trải qua. Sinh ra, lớn lên, biết chút yêu thuơng, chút hẹn hò, rồi những thăng trầm, để cuối cùng trở về với cát bụi. Trong “Mưa hồng” cũng vậy, ta nghe như lời tự tình kể lể, bàn bạc đủ cả lối đi cả lối về. “Em đi về cầu mưa ướt áo …..”. Nghe mà nghĩ đến Phượng ở một nơi thật xa, cuối cuộc hành trình. Nơi ấy, biết đâu vẫn có những chiều mưa mùa hè ướt đẩm, hoa Phượng bay mù mịt, “Đường phượng bay mù không lối vào….”.

    ….Trưa hè, quán Starbucks trên đường Lexington nhìn sang phố Boston. Đà nẵng cũng vậy, trưa hè nhìn sang nhà Phượng bên kia đường Duy Tân. Khoảng cách 35 năm, khoảng cách hàng chục ngàn cây số. Vậy mà sao tôi vẫn sờ tới được để như mới ngồi trò chuyện với Phượng lần cuối. Hôm qua.

    Khi bạn rời bỏ một chỗ ngồi trong quán cà phê, trong công viên, trong một khu vườn…bạn sẽ thấy thì ra ở đó không chỉ là một nơi chốn, mà là những mảnh vỡ tâm hồn của mình đã rơi rụng… Hết một buổi trưa ngồi Starbucks.
THH

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *