Nỗi Nhớ Mùa Đông

    Khi những chiếc lá vàng cuối cùng rớt xuống thì mùa thu đã bỏ đi, chẳng một dùng dằng níu giữ. Chút gió lạnh đầu đông cũng đủ làm ta nhức nhối cả con tim. Tất cả ảo vọng, quá khứ dồn dập nối đuôi nhau gõ cửa khiến ta chợt hoang hoải như đang chứng kiến một thứ ánh trăng chiều cô liêu, ma mị soi rọi trên đầu. Một nỗi sợ hãi của tan biến xâm chiếm làm ta chỉ muốn quay về, về mà ngắm lại dòng sông đời mình với “đôi bờ cát trắng”, với mênh mang thời son trẻ. Để rồi chợt rùng mình tận hưởng cảm giác của nỗi buồn cô đơn, chỉ còn một mình ngồi lắng nghe tiếng chuông chiều vang vọng. Quá khứ đã qua, chẳng thể nào trở lại, cánh buồm xưa trôi mãi khơi xa. Tất cả ảo vọng mà ta cứ gồng mình cố giữ lấy, giờ đây tan trong cát bụi trần ai. Tất cả chỉ còn một nỗi nhớ. “Nỗi nhớ mùa đông”.

“Làm sao về được mùa đông
Dòng sông đôi bờ cát trắng
Làm sao về được mùa đông
Để nghe chuông chiều xa vắng” (PQ)

Nỗi Nhớ Mùa Đông
ST: Phú Quang
Hát & Video:  Đôn Trương

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *