Một Tình Yêu

Một lần tôi đến thăm H. Cũng là rất tình cờ khi tôi có việc cần đến một nơi chỉ cách thành phố nàng ở gần 2 giờ lái xe. Sực nhớ đến H, tôi vội vàng nhắn tin muốn đến thăm. H trả lời là rất vui khi gặp được tôi. Lần gần nhất tôi gặp H cũng đã gần 10 năm, thời gian trôi nhanh quá, H cũng như tôi chắc đã thay đổi khá nhiều.

Câu chuyện giữa hai người bạn từng chung lớp thì quanh đi quẩn lại chỉ là nhắc đến những người bạn cũ, những kỷ niệm thời còn đi học. Bao nhiêu đó thôi mà lần gặp gỡ nào cũng bịn rịn tiếc nuối khi chia tay. Có những mẫu chuyện muốn nói cho nhau nghe rồi lại quên, hay một câu chuyện cứ đắn đo không biết có đúng lúc, đúng nơi và đúng tình cảnh để nói ra không. Cuối cùng thì giữ lại …

H bật cười khá lớn khi nghe câu chuyện tôi vừa kể với nàng. Rồi cố làm ra vẻ hài hước H cất giọng hỏi lại:

-Ông kể xạo H phải không? Làm chi 50 năm rồi mà ông vẫn còn nhớ câu chuyện và cả chi tiết hồi còn nhỏ xíu đó, chuyện của chính mình mà sao H chẳng nhớ chi hết cả!

Tôi cũng cười vui theo mà trả lời:

-Nhớ chứ, chuyện riêng của tôi thì làm sao H nhớ được!

-Vậy ông làm H cảm động đó nghe! Có can đảm viết ra truyện để H mang đi khoe bạn bè không đó?

Vẫn lối đối đáp vừa cười vừa nói của H làm cho câu chuyện bớt đi cái không khí ngượng ngùng hiện có. Người đàn bà trước mặt tôi, người đã qua thật lâu cái tuổi học trò xa tít ấy mà chừng như vẫn lao xao dị khi nhắc lại những kỷ niệm thời trẻ thơ. Gương mặt thoáng chút đỏ hồng của H làm tôi hình dung thấy ngay lại những năm tháng tươi đẹp, tháng năm có trường lớp, bạn bè, và có cả H trong đó nữa, dĩ nhiên…

H là vậy. Bình thường nàng gọi tôi bằng tên và xưng H như các bạn cùng lớp thời Nguyễn Hiền. Nhưng những lúc tự dưng H đổi giọng gọi tôi bằng “ông” như thế này là lúc nàng cố làm ra vẻ tự nhiên, để giấu đi cảm xúc ngượng ngùng đang có. Câu chuyện tôi kể với H đâu khác chi là thú nhận hồi còn học chung trường, chung lớp tôi thích nàng. Nói theo kiểu bình dân trẻ trung là tôi đã từng trồng cả một cây si to đùng trước nhà nàng. Ngày nào tôi không đạp xe ngang nhà nàng một lần là tôi mất ăn mất ngủ, cứ nhớ nhớ cái dáng gầy gầy, khuôn mặt nghiêm ít cười mà sao không ai ghét nổi. Mà phải có mình tôi đâu, sáng trưa chiều giống như chia phiên nhau, có biết bao xe máy, xe đạp và cả khách bộ hành nữa lượn qua lại trước nhà nàng. Tôi mê H dạo đó, và mặc dù có lợi thế là học chung lớp với H nhưng biết mình biết ta để đôi lúc buồn tủi khi bao quanh nàng có biết bao nhiêu nhân vật vừa tài giỏi vừa đẹp trai, con nhà giàu. Bởi vậy, suốt những tháng năm đó tôi có bao giờ dám hó hé tỏ bày chi đâu. Ấy vậy mà trời xui đất khiến sao bỗng dưng hôm nay, quá tuổi 60 tôi lại kể cho H một câu chuyện trẻ con giấu kín 50 năm, như bằng chứng thương nàng hồi lâu lắm. Mặc cho câu chuyện tôi vừa kể khiến H bật cười và diễu chọc cho tôi lẩn thẩn “xạo”, nhưng tôi thấy lòng vui vì dù sao cũng có một lần trong đời can đảm tỏ bày với H.

Dạo ấy là thời gian chúng tôi còn học chung TTGD Nguyễn Hiền, những năm cuối trước biến cố tháng tư 1975. Sau cột mốc lịch sử ấy thì trường tôi bị giải thể. Mặc dù đang thời gian chiến tranh nhưng Đà nẵng chúng tôi vẫn tương đối bình yên. Mỗi cuối năm trường có tổ chức trại hè tất niên xuân, ngoài ra gần đến Giáng Sinh mỗi lớp thường tổ chức một buổi tiệc nho nhỏ giữa bạn bè. Các lớp anh chị lớn thì có cả ca hát, nhảy đầm nhưng lớp nhỏ hơn thì chỉ cùng nhau ăn uống, nghe nhạc và đùa giỡn nói chuyện. Vui lắm, không khí những lần đó tôi nhớ mãi. Mà cũng phải ghi nhớ mãi thôi vì lúc đó mình còn trẻ, vùng ký ức trắng xanh còn đầy rẫy trong trí, thì những gì xảy ra trong đời sẽ tự chọn những nơi đẹp đẽ nhất mà trú ngụ. Những nơi chốn mà sau này chúng ta dễ khơi gợi lại nhất.

Giáng sinh gần đến. Thành phố sáng đèn lấp lánh trên cây thông lớn ở nhà thờ con gà. Tiệm quán chưng bày cây bánh bûche de Noël, những tấm thiệp Giáng sinh có cảnh thiên thần lượn bay quanh Chúa hài đồng trong máng cỏ. Giữa chiến tranh, thành phố quê hương vẫn như bình yên, ít nhất là trong đầu óc ngây thơ của lứa tuổi tôi.

Cả tháng trước cô thủ quỹ của lớp đã lo thu tiền chi tiêu cho tiệc cuối năm. Gần đến ngày mấy cô lo mua sắm bánh trái, giấy màu dùng trang trí phòng lớp. Đám con trai thì vô tư chẳng lo chi hết, chỉ đợi đến ngày là chăm chú tham gia phần ẩm thực là chính 🙂 Năm nay 13, 14…lớn rồi, đã biết nghe nhạc tình, chưng cả dàn Akai trong lớp để cùng nghe Christophe, Sylvie Vartan, Francoise Hardy… Dĩ nhiên đã chớm lớn nên mấy cô, kể cả vài ông đã biết chưng diện, ăn mặc “à la mode” hơn ngày thường. Nhất là đám con gái, hằng ngày vận áo dài trắng hiền diệu, hôm nay điệu đà áo đầm, váy ngắn dễ hớp hồn mấy húi cua trong lớp mất 🙂

Hôm ấy H đẹp quá, nàng sang cả tiểu thư khiến tôi không thể nào rời mắt. H vô tư chẳng để ý đến ai kia cứ theo dõi mình. Vậy là cả buổi tiệc tôi tha hồ ngắm nàng, dĩ nhiên là lén lút tránh lộ liễu quá.

Ngồi giữa mấy ông con trai, ăn bánh bông lan, uống coca và nghe nhạc tình tuổi trẻ. Tâm hồn phơi phới sung sướng tuổi dậy thì khi đã biết chút vấn vương một bóng hình. Tôi xôn xao, tôi bồi hồi khi chợt bắt gặp ánh mắt H. Và tôi mơ mộng trên từng giây từng phút ấy, trên dáng dấp ấy, mơ mộng mãi đến tận bây giờ. Tôi muốn nói với H…

Chợt có ông bạn cũng tên H bất ngờ chồm ngang nói nhỏ với tôi:

-Ê, mi thấy hôm nay lớp mình bé nào đẹp nhất không? Tau thấy con H mặc áo đầm dễ thương nhất đó mi. Hihi, phải mi thích nó không?

Hơi mắc cỡ tôi phản ứng nói ngay:

-Chứ không phải mi à. Khai mau đi! Hihi.

Mà phải công nhận hôm nay H mặc chiếc áo đầm trắng xinh quá! Thêm chiếc nơ cùng màu áo trước ngực như tô thêm nét ngây thơ, nhu mì của nàng. Tôi say mê ngắm lấy, say sưa mộng mơ mà không cần tiết kiệm 🙂

Đó là mùa Giáng sinh cuối cùng tôi còn thấy H. Cuối niên học, tình hình chiến sự miền trung trở nên khốc liệt, nhiều gia đình lo sợ nên đã dọn vô Sài gòn, trong đó có nhà H. Đến niên học mới, ngày đầu tiên vào lớp, tôi đợi mãi nhưng chiếc bàn quen thuộc mọi năm nàng ngồi vẫn bỏ trống. Tôi thất vọng. Chiếc ghế trống trơ như tâm hồn tôi trống trải buồn lạc mất niềm thương mến đầu đời. Tôi nhớ H…

Mùa hè, buổi chiều bóng tối đến muộn, gần 8 giờ mà những vạt nắng vẫn còn nhảy múa trên góc hiên nhà H. Tôi từ giã ra về, H tiễn tôi ra tận cổng, nàng nói khi nào có dịp sang Cali nhớ đến thăm nàng. Chắc còn phải rất lâu lắm vì tôi hơi ngao ngán khi nhớ tới đoạn đường bay từ chỗ tôi sang đây, chặng đi cộng chặng về đã mất hết một ngày trời. Tuổi này đi đâu xa cũng cần phải dừng chân một vài tuần cho lại sức. Thôi vài năm nữa, hẹn đến khi nghỉ hưu sẽ tha hồ đi đây đó thăm bạn bè.

Xe ra đến cổng tôi dừng lại, hạ cửa vẫy tay chào H. Nàng vẫn còn đứng nơi hàng hiên, ngước nhìn từ giã. Ánh sáng hắt vào làm chói mắt, bất chợt tôi thấy như có cả những giọt nước mắt long lanh vừa lăn trên má H. Hay tôi tưởng tượng vậy! Nàng đưa tay vội xóa, có lẽ H muốn xóa đi những dấu tích mà tôi vừa để lại, xóa những câu chuyện khiến tâm hồn nàng đang quay quắt nhớ. Trong đó có câu chuyện chiếc áo đầm trắng mà nàng đã mặc ở buổi tiệc Giáng sinh năm nọ. Câu chuyện hơn 50 năm trôi qua như một dấu tích. Nay sương mù thời gian đã biến dấu tích ấy thành nỗi ngậm ngùi cho H, cho tôi gặm nhấm. Dường như cũng có những giọt nước mắt chực trào dâng trên khóe làm cay mắt tôi. Vội vàng rời đi. Chiếc xe đổ xuống hết khoảng đồi, bóng ngôi nhà của H khuất không còn thấy nữa. Tôi vừa rời khỏi nhà H, rời khỏi một vùng kỷ niệm có nắng, có gió và có những cánh chuồn chuồn bay khắp sân trường!…

**Sáng thứ Bảy, cảm xúc từ một bài song ca của hai người bạn, và một câu chuyện được nghe kể.
Trương Hữu Hiền

 

9 thoughts on “Một Tình Yêu”

  1. Thiên Hương và Lê Phát song ca bài Một Tình Yêu nhịp nhàng dễ thương quá! Qua ngòi bút lãng mạn của Hiền thì chuyện tình thuở học trò của lớp nào cũng làm ai náy bồi hồi theo!

  2. THg và LP song ca bài này rất hay và ý nghĩa. Nhớ song ca nhiều bài hơn nữa cho bạn bè thưởng thức nghe. Ở nhà ai nghe cũng khen.
    Cám ơn Hiền về câu chuyện tình yêu thuở học trò lãng mạn, dễ thương. Hiền viết về đề tài nào cũng lôi cuốn cả, nhất là giọng văn vừa dí dỏm lại vừa ngậm ngùi. Từ chuyện tình yêu ở trong nước, ở ngoài nước, chuyện chiến tranh, vượt biên, định cư, mẹ cha, vợ chồng, con cái, anh chị em, bạn bè, chuyện ta, chuyện người … truyện nào cũng đầy ắp nhân bản 😃 Những đóng góp của Hiền truyền cảm hứng cho bạn bè lớn nhỏ. I am grateful 😇

  3. Phải cám ơn song ca hợp bích thật hay của anh Lê Phát và chị Thiên Hương, để cả nhà mới lại có dịp nghe lời thổ lộ dễ thương của “một tình yêu “ thời áo trắng tinh khôi anh Hiền ơi 😛

  4. Ơ ! Hóa ra đâu phải có mỗi mình biết trồng cây si đâu hè ! 😄😄😄😄😄
    Cảm ơn anh Lê Phát và chị Thiên Hương đã cho nghe bài hát thật hay.

  5. Bay gio moi chiu ke. Chet anh roi. Thang 9 ni la bi “tang hoa”cho nang nhu anh Tuan tang hoa cho chi Ha luc reunion o nha chi Tien. Sap sua duoc cuoi tren “dau kho” cua anh. 🤣🤣

  6. Một thời áo trắng dưới mái trường TTGDNH, thật nhiều kỷ niệm dễ thương. Cám ơn các bạn đã chia xẻ..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *