Đà nẵng Ngày “giải phóng”

Đã từ lâu tôi không làm thơ
Tuổi 60 thì đâu còn nhiều cảm xúc
để gieo vần theo tháng nắng ngày mưa
Có chăng là những chuyện đổi thay thời tiết
để nay nhức đầu rồi mai mình sổ mũi

Vậy mà hôm qua đọc những dòng kể
Về cô bé tuổi mười lăm lái chiếc PC
lang lang giữa Sài Gòn trong giờ hấp hối
làm lòng mình se thắt buồn hiu
Cô chứng kiến những gì trong ngày ấy?
Sài Gòn 30 tháng Tư tan hoang hỗn loạn
Sài Gòn có những xác người nằm trơ giữa phố
Những con người,
Hôm qua còn là lính miền Nam
Thề chết bảo vệ cho mảnh đất tự do cuối cùng
Cô bé bàng hoàng đến bật khóc
Giữa sợ hãi và lòng thương xót
là những giọt nước mắt chia đều hai cảm xúc…

Còn tôi,
nỗi buồn đến trước cả ngày 30 tháng tư năm ấy
Cuối tháng Ba hồi chuông báo tử cho Đà nẵng
Phi trường không còn những chuyến bay di tản
Biển Tiên sa bao người nằm la liệt
đợi những chuyền tàu xuôi nam
Thành phố bắt đầu hứng những đợt pháo kích
Xác người trên bãi biển, giữa lòng phố
Đà nẵng đầy rẫy người tỵ nạn từ Huế, từ Quảng Trị
Đầy rẫy người lính miền Nam súng ống trên tay
Họ chờ giờ cố thủ, đợi một trận chiến sống còn…

Vậy mà Đà nẵng tan hàng nhanh chóng
Mọi người không hiểu chuyện gì xảy ra
29 tháng Ba,
khi những chiếc xe tăng bộ đội miền Bắc tiến vào
thành phố ngậm ngùi đổi chủ…

Buổi chiều Đà nẵng mưa rả rích,
tôi đạp xe quanh thành phố
Có một nỗi buồn nặng trĩu!
Tuổi 16 tôi không còn ngây thơ
để biết mình đang mất dần tất cả
Ngang qua Ngã Năm, tôi dừng xe trước khách sạn Đông Phương
Những người bộ đội trong quân phục xanh màu đột chuối
Chiếc mũ cối, đôi dép “râu” lạ lẫm
trông u ám như bầu trời xám nghịt ngày mưa!
Tất cả như là điềm báo trước:
“Đôi dép râu dẫm nát hồn tuổi trẻ
Chiếc mũ tai bèo che khuất nẻo tương lai”

Tôi thấy vài chiếc Molotova chạy ngoài phố
Những người lính miền Bắc
trông ngờ nghệch dù súng ống lăm le trong tay
Trên những chiếc xe jeep quân đội miền Nam bỏ lại
Có đám thanh niên tay mang băng đỏ
thỉnh thoảng nhả vài tràn đạn hăm dọa vu vơ
Họ hò hét điên cuồng trong cơn lên đồng
của những kẻ say men mùi chiến thắng
Chiếc băng màu đỏ làm tôi sợ hãi,
nó như vệt máu rỉ trên vết thương dân tộc.

Tôi rời khỏi đám đông trước khách sạn Đông Phương
Rẻ ngang đường Bạch Đằng
Một mình ngồi nhìn mưa đổ xuống sông Hàn
Lòng sông sủi tăm màu trắng đục
Những hạt mưa vừa chạm mặt nước bắn tung tóe
Nhưng sao tôi không nghe thấy gì cả
Cảnh vật lặng yên,
như diễn ra trong một đoạn phim câm
Sự yên lặng mang theo cảm giác sợ hãi
Tôi muốn làm một điều gì đó để trấn an mình
Nhưng biết làm gì?
thời đó tôi chưa hút thuốc!
Chiều sẩm xuống, đạp xe về nhà
Tôi lúc đó 16 tuổi
Mà đã buồn vô vọng!…

Thứ sáu nhìn tờ lịch trên bàn
30 tháng Tư!
46 năm trong ký ức của cô bé vừa tuổi 15
sao cứ lập lại mãi một đoạn phim buồn
Ngày định mệnh của dân tộc mình
Sài Gòn trong giờ hấp hối

Còn tôi,
29 tháng Ba, Đà nẵng ngày “giải phóng”
Biết viết gì ngoài câu hỏi cứ vang vọng
“Anh giải phỏng tôi hay tôi giải phóng anh?”
Câu trả lời nay đã phơi bày
Rõ ràng câu chuyện lừa gạt chính trị
để cả thế giới quay lưng với nỗi đau của một dân tộc
Nhận chìm tương lai vài ba thế hệ
Nghĩ mà buồn!…

Tôi báo với người xếp muốn về sớm hôm nay
Đóng vội chiếc máy vi tính
Ra xe mở máy, ngần ngừ
Ghé quán tìm một ly cà phê chăng!
Tự dưng trở lại thèm một điếu thuốc…

Chiều ngày cuối tháng Tư, 2021
Hữu Hiền

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *